Thứ Năm, ngày 30 tháng 6 năm 2011

Bán Máu Nuôi Con - Thơ Tân-Thanh


Tôi đã thấy người mẹ gầy còm nhỏ bé
Với ba con nhỏ đứa còn ẳm trên tay
Ðứa chập chững bò lê la dưới đất
Ðứa dăm tuổi đang ôm chân mẹ mình


Ðôi mắt bé thơ mệt mỏi và đăm chiêu
Như đôi mắt một trẻ lớn trước tuổi
Từng thấy bao thất vọng ê chề và bao hất hủi từ xã hội
Trong cuộc sống hàng ngày cùng với mẹ

Người mẹ hiền biết con thơ trông vào mình
Sẽ trở ra cùng con để tạm thỏa cơn đói của con
Bà luôn miệng vỗ về con thơ dại
Mong con ngủ qua con đói theo đuổi suốt đêm qua...!

Người Mẹ đã không còn sữa cho con bú...
Và chính mình thì bụng đói cồn cào
Cố trấn tỉnh trong cơn đói kinh hoàng
Trong mồ hôi nhễ nhại cay xé đôi mắt trỏm lơ thiếu ngủ

Ðể chờ chực trước cửa phòng bán máu
Ðợi tới phiên để bị rút đi những giọt máu hiếm hoi
Trong cơ thể gầy guộc ốm yếu đó
Ngày qua ngày chỉ có sắn mì qua cơn đói

Ðể quay lại bãi rác nơi mưu sinh duy nhất
Và để có chút máu rồi vội bán đi để nuôi con
Dù khoai sắn chẳng làm được ra bao nhiêu máu huyết
Càng kiệt quệ hao mòn sau mỗi lần rút đi

Ðể chỉ được ổ bánh mì nhỏ và dăm ba trăm đồng bạc
Kéo lê mạng sống qua từng ngày
Và cũng để được gần con thơ dại
Cùng nghe tiếng khóc vì đói ăn khát sữa

Người Mẹ trẻ tuổi đó hằng âm thầm nhận chịu
Luôn n
ức nở hàng đêm sau khi con mình thiếp ngủ
Trong thinh lặng trong đêm tối lạnh lẽo và cô đơn
Ðôi vai gầy guộc rung nhẹ trong tiếng nấc uất nghẹn và thổn thức

Người thiếu phụ cố nén lòng ngậm tiếng khóc
Nhưng không ngăn nổi suối lệ tuôn trào...
Trên khuôn mặt úp kín trong hai bàn tay...!
Nỗi niềm của người Mẹ hòa lẫn trong đêm dài theo tiếng muỗi vo ve...

Cầu Thượng Ðế thương đỡ đần cho gia đình bé nhỏ
Thương người Mẹ cơ cực mà mái tóc vẫn còn xanh
Cùng những đứa con nhỏ dại đang sống cảnh màn trời chiếu đất
Và ngày ngày lê bao rách quanh bãi rác cùng đám ruồi nhặng tanh hôi

Lưng đeo con tay dắt đứa chập chửng
Xin cứu vớt ban ơn lành cho kiếp lầm than đó
Cho qua cơn khó nghèo để nuôi nấng con thơ
Mở sinh lộ để Mẹ Con đừng lê lết lang thang

Nay vỉa hè mai góc phố không nơi trú ẩn qua đêm
Xin đừng để cuộc đời chia cắt tình Mẫu Tử
Xin đừng để rách toạc vết thương đã hành hạ bấy lâu
Ðể Mẹ Con đừng bị ướt lạnh run rẩy trong những đêm mưa dầm gió quật

Và cũng để khỏi quay lại nơi bán máu
Đ
ể rút cạn đi sinh lực của mình, nỗi kinh hoàng ngay trong giấc ngủ...
Ôi! lời cầu khẩn sao chân thành, bình dị và khiêm tốn
Ôi! giấc mơ sao nhỏ bé giản đơn và gầy guộc như thân xác người mẹ tội nghiệp và bất hạnh

Chỉ có thế, ôi lời van cầu chỉ có thế
Và còn bao nhiêu người mẹ và bao nhiêu trẻ thơ nữa
Ðang bần cùng đói kém và lầm than trên đất nước tôi
Những trẻ thơ ! Ôi những thiên thần bị đọa

Lỡ sinh ra trong một nước quá đói nghèo bất hạnh
Và lại bất hạnh thay! trong tay những người mẹ gầy guộc và nhỏ bé
Tình thương con thi ngập tràn nhưng nay khoai mai sắn chẳng đủ lót dạ
Bụng sôi réo và óc ách toàn nước lả từ phông tên vệ đường

Ðể đánh lừa cơ thể đang thiếu những sắn mì
Bé thơ dại cũng biết thương biết hiểu
Khóc khan tiếng rồi bé thiếp ngủ trên tay mẹ không hay
Rồi choàng tỉnh đôi mắt tròn thơ dại

Chờ chực mẹ với ổ bánh mì nhỏ xíu trên tay
Ðể quờ quạng vươn những bàn tay xương xẩu bé nhỏ ngây thơ
Níu áo mẹ mắt nai nhìn như van cầu
Mẫu bánh chia đỡ lòng bé phút giây.

Quê hương tôi đó bao nghèo khó tủi cực
Kiếp con người sao lắm nỗi đắng cay nhục nhằn và u tối
Lê kiếp sống còn tệ hơn loài gia súc
Trong địa ngục âm u và trong địa võng của nghèo đói

Mẹ Việt Nam là những thiếu phụ gầy gò chờ tới phiên bán máu
Con Việt Nam là những bé thơ khan tiếng khóc thiếp ngủ từng cơn trong dật dờ và mộng mị...
Ức-Trai Tân-Thanh
Những hình ảnh trên quê hương không bao giờ quên!

Thứ Năm, ngày 30 tháng 6 năm 2011

Bán Máu Nuôi Con - Thơ Tân-Thanh


Tôi đã thấy người mẹ gầy còm nhỏ bé
Với ba con nhỏ đứa còn ẳm trên tay
Ðứa chập chững bò lê la dưới đất
Ðứa dăm tuổi đang ôm chân mẹ mình


Ðôi mắt bé thơ mệt mỏi và đăm chiêu
Như đôi mắt một trẻ lớn trước tuổi
Từng thấy bao thất vọng ê chề và bao hất hủi từ xã hội
Trong cuộc sống hàng ngày cùng với mẹ

Người mẹ hiền biết con thơ trông vào mình
Sẽ trở ra cùng con để tạm thỏa cơn đói của con
Bà luôn miệng vỗ về con thơ dại
Mong con ngủ qua con đói theo đuổi suốt đêm qua...!

Người Mẹ đã không còn sữa cho con bú...
Và chính mình thì bụng đói cồn cào
Cố trấn tỉnh trong cơn đói kinh hoàng
Trong mồ hôi nhễ nhại cay xé đôi mắt trỏm lơ thiếu ngủ

Ðể chờ chực trước cửa phòng bán máu
Ðợi tới phiên để bị rút đi những giọt máu hiếm hoi
Trong cơ thể gầy guộc ốm yếu đó
Ngày qua ngày chỉ có sắn mì qua cơn đói

Ðể quay lại bãi rác nơi mưu sinh duy nhất
Và để có chút máu rồi vội bán đi để nuôi con
Dù khoai sắn chẳng làm được ra bao nhiêu máu huyết
Càng kiệt quệ hao mòn sau mỗi lần rút đi

Ðể chỉ được ổ bánh mì nhỏ và dăm ba trăm đồng bạc
Kéo lê mạng sống qua từng ngày
Và cũng để được gần con thơ dại
Cùng nghe tiếng khóc vì đói ăn khát sữa

Người Mẹ trẻ tuổi đó hằng âm thầm nhận chịu
Luôn n
ức nở hàng đêm sau khi con mình thiếp ngủ
Trong thinh lặng trong đêm tối lạnh lẽo và cô đơn
Ðôi vai gầy guộc rung nhẹ trong tiếng nấc uất nghẹn và thổn thức

Người thiếu phụ cố nén lòng ngậm tiếng khóc
Nhưng không ngăn nổi suối lệ tuôn trào...
Trên khuôn mặt úp kín trong hai bàn tay...!
Nỗi niềm của người Mẹ hòa lẫn trong đêm dài theo tiếng muỗi vo ve...

Cầu Thượng Ðế thương đỡ đần cho gia đình bé nhỏ
Thương người Mẹ cơ cực mà mái tóc vẫn còn xanh
Cùng những đứa con nhỏ dại đang sống cảnh màn trời chiếu đất
Và ngày ngày lê bao rách quanh bãi rác cùng đám ruồi nhặng tanh hôi

Lưng đeo con tay dắt đứa chập chửng
Xin cứu vớt ban ơn lành cho kiếp lầm than đó
Cho qua cơn khó nghèo để nuôi nấng con thơ
Mở sinh lộ để Mẹ Con đừng lê lết lang thang

Nay vỉa hè mai góc phố không nơi trú ẩn qua đêm
Xin đừng để cuộc đời chia cắt tình Mẫu Tử
Xin đừng để rách toạc vết thương đã hành hạ bấy lâu
Ðể Mẹ Con đừng bị ướt lạnh run rẩy trong những đêm mưa dầm gió quật

Và cũng để khỏi quay lại nơi bán máu
Đ
ể rút cạn đi sinh lực của mình, nỗi kinh hoàng ngay trong giấc ngủ...
Ôi! lời cầu khẩn sao chân thành, bình dị và khiêm tốn
Ôi! giấc mơ sao nhỏ bé giản đơn và gầy guộc như thân xác người mẹ tội nghiệp và bất hạnh

Chỉ có thế, ôi lời van cầu chỉ có thế
Và còn bao nhiêu người mẹ và bao nhiêu trẻ thơ nữa
Ðang bần cùng đói kém và lầm than trên đất nước tôi
Những trẻ thơ ! Ôi những thiên thần bị đọa

Lỡ sinh ra trong một nước quá đói nghèo bất hạnh
Và lại bất hạnh thay! trong tay những người mẹ gầy guộc và nhỏ bé
Tình thương con thi ngập tràn nhưng nay khoai mai sắn chẳng đủ lót dạ
Bụng sôi réo và óc ách toàn nước lả từ phông tên vệ đường

Ðể đánh lừa cơ thể đang thiếu những sắn mì
Bé thơ dại cũng biết thương biết hiểu
Khóc khan tiếng rồi bé thiếp ngủ trên tay mẹ không hay
Rồi choàng tỉnh đôi mắt tròn thơ dại

Chờ chực mẹ với ổ bánh mì nhỏ xíu trên tay
Ðể quờ quạng vươn những bàn tay xương xẩu bé nhỏ ngây thơ
Níu áo mẹ mắt nai nhìn như van cầu
Mẫu bánh chia đỡ lòng bé phút giây.

Quê hương tôi đó bao nghèo khó tủi cực
Kiếp con người sao lắm nỗi đắng cay nhục nhằn và u tối
Lê kiếp sống còn tệ hơn loài gia súc
Trong địa ngục âm u và trong địa võng của nghèo đói

Mẹ Việt Nam là những thiếu phụ gầy gò chờ tới phiên bán máu
Con Việt Nam là những bé thơ khan tiếng khóc thiếp ngủ từng cơn trong dật dờ và mộng mị...
Ức-Trai Tân-Thanh
Những hình ảnh trên quê hương không bao giờ quên!